mardi 3 septembre 2013

Bài cũ post lại - Tháng Năm hờn giận - Pour Dd

Tháng Năm Paris vẫn lạnh lắm, áo khoác hồng ạ. Nhưng lạ là không buồn nữa khi nghĩ về bằng lăng tím...

Tháng Năm nhỉ, đã quên thói quen ngồi ngược tàu. Để khi quay về mắt tròn nhìn những thảm cỏ xanh mượt, chỉ thấy vui ngỡ ngàng khi nhìn thấy mùa xuân lấn dần tuyết trắng.

Tháng Năm ờ, nghĩ về mùa hè nhộn nhịp...váy xanh thả chân xuống chiếc hồ lớn trong vắt như mắt tuổi 20, lặng nhìn theo hướng núi cao.

Tháng Năm đúng không, trời hơi nắng trong tiệm sách cũ 3 tầng, đọc hối hả "Je pense à toi tous les jours"... chân vẫn bước nhịp, xõa tóc bay theo một ánh nhìn lạ.

Tháng Năm vẫn hay hời dỗi...đến ngẹn thở
"
...tháng Năm nói nhiều...
...tháng Năm zồ zồ....
...tháng Năm đầy mâu thuẫn
...tháng Năm nhìn lạ lắm
...rồi nghĩ mãi vẫn không hiểu sao tháng Năm lại mũi tẹt...?
Tháng Năm ngơ ngác lặp đi lặp lại... không biết nữa"

Giận rồi lại lành, tháng Năm nhỉ, chỉ mong tháng Năm bình yên...như chưa từng mất mát.

Tháng Năm của ai, chỉ là viết hộ...khi chạm vào hơi thở

Paris 14 mai 2010, 00:54

Blog cu post lai -- Khoảng cách và những nỗi quên mơ hồ

Khoảng cách và những nỗi quên mơ hồ


Khoang cach....
To thich cai khoang cach
Khoảng cách không phải chỉ la mặt địa lý khoảng cách là một khái niệm trừu tượng trong tâm tưởng trong tâm hồn, giống như nếu bạn ở ngay cạnh một người mà vẫn thấy xa vời vợi, còn những người ở xa hàng trăm nghìn cấy số mà vẫn thấy ở ngay trong tim.
Khoảng cách tạo nên khoảng trống cần thiết làm cho bạn nhận ra điều mà bạn thực sự cần trong cuộc sống, trong tình yêu và cả tình bạn. Khoảng cách tạo nên nỗi nhớ, những nỗi nhớ nhà, nhớ Hanội, nhớ người thân, và cũng có thể là cồn cào da diết như nhớ người yêu.
Khoảng cách tạo nên những nỗi quên mơ hồ, một nỗi đau xưa cũ , một kỉ niệm cũ xa buồn, nó đồng thời cũng tạo nên những khoảng khắc của vô tâm, sự xao lãng trong một mối quan hệ. Và tuỳ vào các mối quan hệ mà hậu quả tất yếu khác nhau: tha thứ rồi yêu thương thêm nhiều nữa hoặc từ bỏ mãi mãi lại cũng có thể dừng ở mức trung gian là hời hợt, thưa thớt, lãng nhãng.
Lúc gần....
Lúc xa ..... nó tồn tại trong mọi mối quan hệ. Nếu bạn chịu khó tạo ra khoảng cách đúng mực, bạn sẽ đươc trân trọng trong quan hệ, ngươc lại nếu quá gần hoặc quá xa bạn sẽ mất những người thân.
Khoảng cách mãi mãi chỉ la tương đối...
Điều khó nhất là khoảng cách giữa bạn với những người xung quanh, chẳng biết nên giữ đến thế nào thì mối quan hệ càng đươc bền lâu, chẳng bao giờ là có câu trả lời chính xác.
Và ngay cả với những người thân yêu nhất, khoảng cách vẫn có giá trị, bới vì nó là sự tôn trọng đúng mục những khoảnh riêng của mỗi con người, hãy đứng ra xa một chút mà quan tâm và yêu thương ko cần lời. Đủ gần để tiếp tục yêu thương, đủ xa để trân trọng và khiến yêu thương là sự khát khao để lại nuôi sống yêu thương.
Tớ và bạn khoảng cách là đâu??????

Nantes - 2007

Viết blog vào lúc nửa đêm

Thực ra là muốn khôi phục lại blog và bắt đầu viết về thức ăn :)
Copy bài cũ về đây và tiếp tục bằng Tiếng Pháp

dimanche 9 janvier 2011

Love

Thật lòng tôi đang cố hiểu một khái niệm phức tạp nhất.

Không thể. Yêu và được yêu đã là quá nhiều.

Tặng người yêu đầu và người yêu cuối.

Đã từng yêu và được yêu đúng nghĩa.

jeudi 17 juin 2010

6 năm

Mọi sự đều có lí do của nó...

Cố gắng phấn đấu, di chuyển và chia tay

....là tất cả những gì tôi đã làm 6 năm qua

mardi 30 mars 2010

Forgive

Vào lúc uống trà buổi chiều...

...tôi nhận ra hình như có niềm hi vọng lớn lao ...

...và bởi vì chúng ta đều đến từ gia đình...

...và được quyền tha thứ....

Forgive forever...




I'm your girl, mother

samedi 27 mars 2010

My Saturday

Bố gọi điện thoại cho tôi...
Tôi quả là người may mắn nhất thế gian...được yêu thương...gia đình sức mạnh to lớn không gì so sánh được.

I love you...my family



Để quên những gì không vui...
Tiếp tục sống, tiếp tục đi...làm những gì mình khát khao.

Paris 6 tháng tới nhất định sẽ rất vui, rất vui

mercredi 24 mars 2010

Printemps Paris

Paris cuối tháng 3,

Chạy trốn bữa cơm trưa, chạy theo triền sông Sein, hít thở nắng mới.

Nắng Paris dịu...

Bước chân ra khỏi cơ quan đã là 8h tối...

Vẫn chưa muốn về nhà, tự nhiên nhớ bài "keep your sunshine" của người hát rong métro số 6

Mùa xuân khiến người ta muốn thay đổi

Những người đi và ở...

Dù gì cũng không thể quay lại phía sau nữa...

Cứ để thế đi...Paris mùa xuân đầu tiên đến vào tháng 3

vendredi 5 mars 2010

Dừng bút

Dừng bút vì cảm thấy mình nhiều lời.

Đã lâu lắm chưa một lần ngẩng cổ lên nhìn trời đêm. Có bao nhiêu ông sao???

Nghĩa là trời mai sẽ nằng nhiều...

Hay mưa nhiều...

Thôi đừng lo, chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn, hít đầy khí đêm nay...

Cuộc đời thôi thế là đủ, vẫn hát "I'm your" đi những con tàu chạy ngược trôi qua núi...xuyên những thảm cỏ mướt.

PS: Bạn nhắn tin cho tớ vẻn vẹn "Bonne nuit" và lúc 10h kém 15, rốt cuộc vì không muốn nói về nỗi trống trải của mình trên đỉnh tuyết, mà tớ tin nó cũng khác mấy nỗi cô đơn của chốn phồn hoa này, về Paris với tớ đi...

lundi 27 juillet 2009

Và lời đau đớn nhất cuối cùng đã nói ra


Tôi đang ngồi trước tòa nhà nơi tôi ở, tầm nhìn của tôi là những dãy núi trùng điệp nhuộm tím ngắt bởi ánh chiều, gió thổi nhẹ, mà cứ nấn ná mãi chẳng muốn về.

Rốt cuộc thì cả ngày hôm nay tôi suy nghĩ mãi về điều này, liệu người ta có thể tha thứ sau khi đã tổn thương không nhi?

Chắc hẳn là sẽ rất khó khăn.

" Là tình cảm của em, chỉ của em mà thôi, em giữ hết anh nhé"


dimanche 26 juillet 2009

Chắp nhặt từ "une semaine sur deux"


Quyết định đi xem một bộ phim, tôi chạy ra khỏi tổ của mình và vào nhầm phòng chiếu.
Bộ film kể về thực tạng xã hội Pháp hiện nay với tỉ lệ li hôn là 2/3. Trải dài phim là những nhức nhối và đau đớn thấm đẫm sự chia li, người lớn khổ và trẻ con cũng khổ. Bọn trẻ được quyết định 1 tuần nhà bố và 1 tuần nhà mẹ, dù ở bất cứ ngôi nhà nào cũng đều có một sự thiếu vắng không thể thay thế. Tình tiết phim ko buồn nhưng dấu ấn về sự chia ly thì quá nhiều là làm người ta khó quên được.

Cậu bé Mars 4 tuổi nói : "con không biết tại sao con buồn, nhưng hình như vì ta nhớ ai đó". Li hôn là quyết định của người lớn, vì cuộc sống có muôn điều khó khăn, cái tôi của cả hai đều quá lớn. Sự chia tay đều là những mất mát, nỗi buồn phải được trả bằng thời gian.

Vì lời đau đớn nhất cuối cùng đã nói ra.

....

Vào lúc trời nắng



Tâm trạng con người luôn thay đổi, nó tựa như một cô gái hờn dỗi với vẻ đẹp lạ lùng. Ngay cả khi thất vọng và mất mát. Tôi chợt nhớ đến việc những ngày vui vẻ tâm trạng đã bình an nhường nào mà ngay tự giây phút đấy chúng ta ko thấy được.

Những người có Văn Xương và Văn Khúc thì đa sầu đa cảm. Âu cũng là sự trải nghiệm tình cảm, một mối nợ mà đời này chúng ta chưa trả hết.

Nằm xuống và nghĩ đến đại dương, chúng ta sẽ được giải thoát.

Thành phố cô đơn ngày chủ nhật, nó khiến tôi nghĩ đến những gì ảm đạm nhất. Hãy bận rộn vào nhé.

26 Juillet 2009

Tôi nhìn thấy blog của Yên, cùng với sự ra đi của yahoo đem đi tất cả bí mật trên blog cũ. Cần phải tìm chỗ mới xả bầu tâm sự. Bắt đầu một điều mới...không có đàn ông, không có nỗi buồn, không có sự uể oải chán nản.

Tôi bắt đầu đơn giản như khi mẹ sinh ra.

Tháng 8 đến có mẹ, có những chuyến đi dài, mà tôi tự hứa rồi sẽ dừng chân, sẽ có lời tạm biệt phố núi và người ở lại...

Tạm biệt như là để bắt đầu, hồi kết luôn là để bắt đầu và phấn đấu.

Membres