lundi 27 juillet 2009

Và lời đau đớn nhất cuối cùng đã nói ra


Tôi đang ngồi trước tòa nhà nơi tôi ở, tầm nhìn của tôi là những dãy núi trùng điệp nhuộm tím ngắt bởi ánh chiều, gió thổi nhẹ, mà cứ nấn ná mãi chẳng muốn về.

Rốt cuộc thì cả ngày hôm nay tôi suy nghĩ mãi về điều này, liệu người ta có thể tha thứ sau khi đã tổn thương không nhi?

Chắc hẳn là sẽ rất khó khăn.

" Là tình cảm của em, chỉ của em mà thôi, em giữ hết anh nhé"


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Membres