dimanche 26 juillet 2009

Vào lúc trời nắng



Tâm trạng con người luôn thay đổi, nó tựa như một cô gái hờn dỗi với vẻ đẹp lạ lùng. Ngay cả khi thất vọng và mất mát. Tôi chợt nhớ đến việc những ngày vui vẻ tâm trạng đã bình an nhường nào mà ngay tự giây phút đấy chúng ta ko thấy được.

Những người có Văn Xương và Văn Khúc thì đa sầu đa cảm. Âu cũng là sự trải nghiệm tình cảm, một mối nợ mà đời này chúng ta chưa trả hết.

Nằm xuống và nghĩ đến đại dương, chúng ta sẽ được giải thoát.

Thành phố cô đơn ngày chủ nhật, nó khiến tôi nghĩ đến những gì ảm đạm nhất. Hãy bận rộn vào nhé.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Membres