lundi 27 juillet 2009

Và lời đau đớn nhất cuối cùng đã nói ra


Tôi đang ngồi trước tòa nhà nơi tôi ở, tầm nhìn của tôi là những dãy núi trùng điệp nhuộm tím ngắt bởi ánh chiều, gió thổi nhẹ, mà cứ nấn ná mãi chẳng muốn về.

Rốt cuộc thì cả ngày hôm nay tôi suy nghĩ mãi về điều này, liệu người ta có thể tha thứ sau khi đã tổn thương không nhi?

Chắc hẳn là sẽ rất khó khăn.

" Là tình cảm của em, chỉ của em mà thôi, em giữ hết anh nhé"


dimanche 26 juillet 2009

Chắp nhặt từ "une semaine sur deux"


Quyết định đi xem một bộ phim, tôi chạy ra khỏi tổ của mình và vào nhầm phòng chiếu.
Bộ film kể về thực tạng xã hội Pháp hiện nay với tỉ lệ li hôn là 2/3. Trải dài phim là những nhức nhối và đau đớn thấm đẫm sự chia li, người lớn khổ và trẻ con cũng khổ. Bọn trẻ được quyết định 1 tuần nhà bố và 1 tuần nhà mẹ, dù ở bất cứ ngôi nhà nào cũng đều có một sự thiếu vắng không thể thay thế. Tình tiết phim ko buồn nhưng dấu ấn về sự chia ly thì quá nhiều là làm người ta khó quên được.

Cậu bé Mars 4 tuổi nói : "con không biết tại sao con buồn, nhưng hình như vì ta nhớ ai đó". Li hôn là quyết định của người lớn, vì cuộc sống có muôn điều khó khăn, cái tôi của cả hai đều quá lớn. Sự chia tay đều là những mất mát, nỗi buồn phải được trả bằng thời gian.

Vì lời đau đớn nhất cuối cùng đã nói ra.

....

Vào lúc trời nắng



Tâm trạng con người luôn thay đổi, nó tựa như một cô gái hờn dỗi với vẻ đẹp lạ lùng. Ngay cả khi thất vọng và mất mát. Tôi chợt nhớ đến việc những ngày vui vẻ tâm trạng đã bình an nhường nào mà ngay tự giây phút đấy chúng ta ko thấy được.

Những người có Văn Xương và Văn Khúc thì đa sầu đa cảm. Âu cũng là sự trải nghiệm tình cảm, một mối nợ mà đời này chúng ta chưa trả hết.

Nằm xuống và nghĩ đến đại dương, chúng ta sẽ được giải thoát.

Thành phố cô đơn ngày chủ nhật, nó khiến tôi nghĩ đến những gì ảm đạm nhất. Hãy bận rộn vào nhé.

26 Juillet 2009

Tôi nhìn thấy blog của Yên, cùng với sự ra đi của yahoo đem đi tất cả bí mật trên blog cũ. Cần phải tìm chỗ mới xả bầu tâm sự. Bắt đầu một điều mới...không có đàn ông, không có nỗi buồn, không có sự uể oải chán nản.

Tôi bắt đầu đơn giản như khi mẹ sinh ra.

Tháng 8 đến có mẹ, có những chuyến đi dài, mà tôi tự hứa rồi sẽ dừng chân, sẽ có lời tạm biệt phố núi và người ở lại...

Tạm biệt như là để bắt đầu, hồi kết luôn là để bắt đầu và phấn đấu.

Membres