
Quyết định đi xem một bộ phim, tôi chạy ra khỏi tổ của mình và vào nhầm phòng chiếu.
Bộ film kể về thực tạng xã hội Pháp hiện nay với tỉ lệ li hôn là 2/3. Trải dài phim là những nhức nhối và đau đớn thấm đẫm sự chia li, người lớn khổ và trẻ con cũng khổ. Bọn trẻ được quyết định 1 tuần nhà bố và 1 tuần nhà mẹ, dù ở bất cứ ngôi nhà nào cũng đều có một sự thiếu vắng không thể thay thế. Tình tiết phim ko buồn nhưng dấu ấn về sự chia ly thì quá nhiều là làm người ta khó quên được.
Cậu bé Mars 4 tuổi nói : "con không biết tại sao con buồn, nhưng hình như vì ta nhớ ai đó". Li hôn là quyết định của người lớn, vì cuộc sống có muôn điều khó khăn, cái tôi của cả hai đều quá lớn. Sự chia tay đều là những mất mát, nỗi buồn phải được trả bằng thời gian.
Vì lời đau đớn nhất cuối cùng đã nói ra.....